Joomla Templates and Joomla Extensions by JoomlaVision.Com
  • Tin nóng
Tuyển sinh lớp 10: Kế hoạc tuyển sinh 10 NĂM HỌC 2018-2019 - Thứ sáu, 19 Tháng 5 2017 00:20
Đoàn trường: Dự thảo đại hội đại biểu đoàn trường nhiệm kỳ... - Thứ bảy, 24 Tháng 9 2016 11:01
Tuyển sinh đại học: Thống kê điểm thi THPT QG 2016 - Thứ hai, 01 Tháng 8 2016 14:59
BLUE GREY RED
Joomla Templates and Joomla Extensions by JoomlaVision.Com
Joomla Templates and Joomla Extensions by JoomlaVision.Com
CHÀO MỪNG NGÀY QUỐC TẾ PHỤ NỮ 08-03
Bài viết của học sinh

Trò ăn năn vì quẳng cô giáo xuống ao ngày rét

co_giao_toi

“Tối mùa đông lạnh giá, đường vắng không một bóng người, chúng tôi quẳng cô giáo trẻ xuống ao rồi bỏ đi” - anh Lê Trung Kiên (xã Yên Bái, Yên Định, Thanh Hóa) kể lại trò dại dột của mình thời đi học.

Ngày ấy, cô là giáo viên tiếng Anh của lớp tôi. Lớp tôi chuyên văn nên chỉ có 7 bạn trai. Nhiều khi, tụi con trai chúng tôi cũng có chuyện này chuyện nọ, cô thường bảo: “Đã học không ra gì thì đừng vênh váo, lo mà học đi, ba cái tuổi ranh con mà...”. Điều đó khiến chúng tôi thấy mất mặt, khó chịu với cô.

Vậy là chúng tôi đi đến một suy nghĩ hết sức trẻ con: “Phải cho cô một bài học cho hết tội "kiêu". Bầu trời này là của cô ấy  hay sao?!” Nhóm chúng tôi tập hợp lại, bàn tính rồi đưa ra một kế hoạch "trả thù" cô cho bõ ghét. Kế hoạch được lên chi tiết bắt đầu từ khâu theo dõi lịch dạy trên lớp đến việc cô sinh hoạt thường xuyên thế nào.

Chiều hôm đó cô có buổi dạy cho các anh chị lớp 11. Chúng tôi bắt đầu thực hiện theo "kịch bản". Sau khi lớp học tan, chúng tôi xui một bạn nam học giỏi nhất trong lớp qua nhờ cô ở lại hướng dẫn thêm bài tập. Cô giáo không từ chối và rất nhiệt tình. Cậu này cũng không ngờ đã "tiếp tay" cho chúng tôi.

Trời mùa đông sương xuống lạnh và nhanh tối. Khi cô giáo giảng bài cho cậu bạn xong, sân trường đã vắng tanh, không có một bóng người. Trên đường cô giáo về, cách trường khoảng 2km có một cái ao rộng, nước không sâu lắm. Ba đứa con trai chúng tôi đã bịt mặt, ngồi im lặng đợi sẵn. Khi cô đến, mấy đứa không nói gì ra dừng xe cô lại, rồi đứa nắm tay, đứa nắm chân, khiêng cô quẳng xuống ao.

Xong việc, chúng tôi bỏ đi với thái độ tự mãn. Một đứa còn nói: “Sự việc này là do cô làm, cô gây nên. Ai cũng có lòng tự trọng của mình. Nhưng vì sao cô lại mang bọn em ra là trò đùa cho thiên hạ. Cô cứ ở đấy mà cảm nhận cái rét buốt...”.

Nếu hôm ấy chúng tôi không quay lại thì có lẽ chúng tôi sẽ phải ân hận cả đời này… - anh Nguyễn Trung Kiên.

Đi được một đoạn, tôi bỗng dưng ngoái lại nhìn xem có ai cứu cô chưa. Trong tôi lúc đó có cảm giác thương cô vô cùng, rồi tôi năn nỉ nhóm bạn cho tôi trở lại cứu cô.

Ban đầu tụi bạn tôi bảo tôi bị điên. Nhưng thuyết phục mãi chúng cũng quay xe lại. Cô đang run rẩy tìm cách lên bờ, người cô dường như tê cứng lại, cứ chao đảo ngã xuống, tôi nhảy xuống ao để đỡ cô lên. Lên đến bờ, mặt cô đã tím tái. Tôi sợ quá liền bế cô chạy vào một nhà dân xin đốt lửa sưởi ấm cho cô.

Hai cậu bạn tôi lóc cóc đưa xe, cặp sách cô về nhà, báo cho gia đình chuyện cô bị "rơi" xuống ao.

Ba ngày sau không thấy cô lên lớp dạy học, chúng tôi mới biết cô bị viêm phổi phải đi cấp cứu ngay trong đêm hôm đó. Nhóm chúng tôi ân hận vô cùng. Tất cả cùng bàn bạc và đi đến phương án sẽ đến thăm và xin lỗi cô.

Vừa nhìn thấy chúng tôi, cô đã cảm ơn chúng tôi đã cứu cô. Những lời cô nói khiến chúng tôi càng thấy ân hận hơn. Cô mỉm cười nói: “Cô xin lỗi! Mấy đứa cố gắng học thật tốt nhé!”.

Sau này chúng tôi mới thấu hiểu, chỉ vì lũ chúng tôi quá ham chơi, không chịu học hành nên cô giáo mới phê bình, cũng chỉ bởi muốn chúng tôi chăm chỉ phấn đấu hơn.

10 năm đã trôi qua nhưng mỗi lần nhớ lại vụ quẳng cô xuống ao, tôi vẫn còn rùng mình. Nếu hôm ấy chúng tôi không quay lại thì có lẽ chúng tôi sẽ phải ân hận cả đời này…

 

Chút kỷ niệm về thầy

co_giao

Chút kỷ niệm về thầy

Kỷ niệm, cũng giống như những phím đàn – khi chạm tay vào, âm thanh sẽ ngân lên, nhưng không phải lúc nào cũng tuyệt vời, mà có cái hay, cái dở, cái muốn nhớ, cái lại thích xóa đi.

* * *
Cô nhỏ nhướn mày lên, nhìn xuống đồng hồ đeo tay, rồi dõi mắt ra ngoài cửa lớp. Nơi dãy hành lang dài đang im ắng, chờ đợi, lắng nghe tiếng giày gõ nhịp để thầm đoán: thầy hay cô ? Giờ Toán của lớp 9P1 hôm nay thay đổi giáo viên. Cô giáo cũ nghỉ hộ sản. Thầy giám thị thông báo sẽ có giáo viên mới đến thay. Mười lăm phút trôi qua nhanh chóng trong sự sốt ruột của học trò. Phía cuối lớp có ai nghịch ngợm ngân nga: “Mười lăm phút đồng hồ, buồn nhớ Toán thấy mồ, buồn như con cá rô… đang trôi… vào tô…”

- Nghiêm!

Giọng trưởng lớp vang to, khá oai (nhờ to con). Thầy giám thị xuất hiện. Một trăm con mắt học trò đen láy đổ dồn về phía cửa . Thấp thoáng phiá sau thầy là một bóng dáng lạ, chắc “ông” thầy Toán mới ?!!. Ô, nhưng sao mà… giống học trò quá đỗi!!! Thầy giám thị cười khá tươi:

- Xin giới thiệu với các em, đây là thầy T. sẽ phụ trách môn Toán lớp 9 thay cho cô N…

Một tràng pháo tay ngưỡng mộ (?) vang lên như mưa rào tháng sáu . Thầy T mĩm cười gật nhẹ đầu “chào các em thân mến!”. Ôi chao, hai má thầy sao mà đỏ như màu xác pháo, cặp kính cận suýt chút nữa rơi khỏi sóng mũi . Chắc vì cảm động trước “thịnh tình” của lũ học trò cỡ… hoa khôi đến hai phần ba lớp, dành cho!

Trước khi trở về văn phòng, thầy Giám thị còn “ân cần dặn dò”.

- Các em phải học cho ngoan. Nhớ là không được phá thầy!
Ôi! Lời “đe nẹt” ấy không phải là không có duyên cớ. Bởi vì, con gái 9P1 có truyền thống mấy mùa tuy thông minh, học giỏi, đẹp người, tốt hạnh kiểm nhưng… chuyên nghịch ngợm cũng đứng vào hàng… quái chiêu! Thầy cô thương cũng lắm, mà dở khóc, dở cười cũng nhiều . Không biết trước khi vào lớp, thầy T. đã “nghiên cứu lý lịch” học trò chưa mà… ngó bộ thầy “bình tĩnh rồi … run” thấy rõ.

Sau màn tự giới thiệu rất “dễ sương” – Sinh viên năm cuối Đại Học Khoa học tự nhiên (bằng cái giọng mà phong thái điệu đà như con gái). Thầy vui vẻ đòi … kiểm tra bài cũ. Năm mươi cái miệng than trời càng lúc vẫn không làm thay đổi được quyết định “sắt đá” của thầy . Thầy cầm quyển sổ điểm dò tên (sao thầy không chịu nhìn vào sơ đồ lớp nhỉ ?!) rất lâu, hai bàn tay run run (chắc do bị học trò “chiếu tướng” khá kỹ). Khi cây viết đỏ hạ xuống gần giữa sổ, một cái tên được xướng lên:

- Trần Thị L.N.

Cả lớp im phăng phắc theo từng bước đi “dịu dàng” của N., để rồi sau đó hai phút, bổng nổ ra 1 trận cười bom dội – N là một cô gái có dáng dấp “oai phong” của một vận động viên bóng rỗ. Cao 1m65, học trễ hai năm nên rất đáng mặt đàn chị so với cả lớp: Trong khi thầy T. ốm nhom, chiều cao chỉ khoảng 1m60 hay 1m62 gì đó (cộng luôn bề dày đế của đôi giày da mũi nhọn rộng quá khổ chân). Một sự tương phản khá hài hước. Thầy T điếng người, mặt đỏ như người say nắng biển, vội vã hỏi dăm ba câu lấy lệ rồi “mời” N về chổ. Quyển sổ điểm được gấp lại vội vàng và bài học mới bắt đầu cũng rất nhanh chóng…

Cái sự khởi đầu nan ấy rồi cũng qua rồi mọi chuyện cũng biến thành kỷ niệm. Mà kỷ niệm lại bắt đầu từ sự nhiệt tình khá ngây ngô của cả thầy lẫn trò, lúc hai bên biết “hợp đồng tác chiến”.

Còn nhớ 1 lần, thầy T có hứa sẽ dựng mô hình cho một bài toán hình học không gian khó nuốt, để học trò dễ hình dung hơn là nhìn vào hình vẽ. Vậy mà, hai lần, ba lượt thầy … cứ quên. Lúc thì… thầy bận… học (?!), lúc lại bận soạn bài cho môn dạy, lúc làm xong rồi nhưng… để quên ở… Sài Gòn ?!!! Lần cuối cùng, thầy nhớ đem theo, mà xe đò đông quá, thiên hạ chen nhau làm hỏng mất mô hình của thầy ?!! Học trò đâu chịu tin! Học trò đòi thầy dựng mô hình ngay tại lớp. Thầy bối rối “huy động” thước kẻ với số lượng tối đa, “chấm” các em bé bỏng ở hai dãy bàn đầu (trong đó có cô nhỏ dễ thương) lên giúp thầy … dựng mô hình (?). Trời đất! Năm bảy mái tóc thề, hơn một chục bàn tay nho nhỏ, cộng thêm thầy đứng vây quanh chiếc bàn giáo sư thì… còn ai nhìn thấy được gì! Vậy là… thầy cho học trò xếp hàng một, theo từng dãy bàn có trong lớp, từ từ tiến về phía “mô hình sinh động” tham gia theo kiểu “cưỡi trực thăng… xem hoa”. Vậy mà vui ghê gớm, vậy mà rất hoà bình. Cả thầy lẫn trò không ai thấy được nét ngây ngô, khờ khạo trong hành động của mình, mà còn xem như đó là 1 “kỳ tích” của thứ chỉ số IQ thuộc vào loại thông minh ?!!

Rồi cũng có lần, thầy nổi giận hét to như … “Trương Phi” chỉ vì chút nghịch ngợm đi quá đà của lũ học trò thơ dại . Khiến học trò rơm rớm nước mắt tủi hờn. Còn thầy bất chợt dịu xuống như … giọt nắng cuối thu để hỏi một câu thật dễ “Ký kết hiệp ước hoà bình”:

- Ôi, sao bỗng dưng các em ngoan quá vậy ?

* * *
Vâng, thầy T. là vậy đó – người không biết giận lâu, người rất dễ quên hờn, dễ nhập cuộc với áo trắng ngu ngơ . Thầy như một chiếc lá, tình vờ rơi xuống mặt nước hồ đang dao động của tuổi học trò, góp thêm một con sóng giao thoa nhỏ bé, rồi lại theo gió bay đi … Thầy dạy chưa hay . Học trò biết vậy, nhưng học trò không chê, mà mặc nhiên chấp nhận như một thứ kỷ niệm, xếp bên cạnh những tầng lớp kỷ niệm phải có trong tuổi ngây thơ . Bởi thầy T. rất hẳn nhiệt tình (dẫu thầy càng nhiệt tình giảng giải, học trò càng… nhiệt tình ngơ ngác!). Bởi đối với thầy T., tất cả những gương mặt trong sáng ngồi bên dãy bàn học bằng gỗ dưới kia, đều được thầy xếp đồng đẳng bằng một cái “mác” học trò đơn giản. Chúng như một quần thể tập hợp từ những cá thể lạ lẫm mà thầy đang có nhu cầu khám phá và ghi nhớ. Nhu cầu hòa nhập để vô tư yêu mến, bỏ qua những cái mà thiên hạ âu yếm gọi là danh vị, tiền tài của mẹ cha chúng bên ngoài xã hội …
Nếu có ai bảo học trò 9P1 ngày ấy – Hãy chọn ra một nhân vật kỳ lạ nhất trường. Cô nhỏ năm xưa tin cha*’c, cả lớp sẽ đồng lòng bỏ phiếu cho thầy – Thầy T.

* * *
Ai bảo học trò ngày xưa khác với ngày nay ? Đâu có, khá giống nhau đấy chứ (khi nhìn theo một khía cạnh muốn nhìn!). Họ cũng thích cóp nhặt kỷ niệm, hình thành từ những mãnh pha lê rơi rớt (dẫu không tròn trịa) trong suốt khoảng đời còn làm… “Cái thứ ba … danh tiếng”!

 

Dù thầy không phải là cha

Nha_giao_VN

Dù thầy không phải là cha

Một buổi chiều cha trở về, mặt đầy phiền muộn. Ngồi vào bàn ăn ông chẳng nói lấy một câu, mẹ lựa lời hỏi: “Ở trường xảy ra chuyện à?”. Trầm ngâm một lúc, ông khẽ trả lời: “Cậu David ở lớp anh bị bắt vì mang cocain vào trường… Trước kia nó là một đứa ngoan, tại sao nay lại đổ đốn như vậy…”.

Ghen tị vì bị người khác chia sẻ tình cảm nên tôi đã thốt ra một câu mà bây giờ nhớ lại tôi vẫn còn hổ thẹn: “Anh ấy đâu phải là con của bố mà bố rầu rĩ thế?”. Ông quay sang nhìn tôi, ánh mắt thật nghiêm khắc: “Con không được nói như vậy… Bố thấy bất lực vì không làm tốt vai trò của mình, những điều tốt lành từ chữ nghĩa văn chương bố truyền thụ cho học sinh đã không có tác dụng…”.

du-thay-khong-phai-la-cha

Rồi giọng ông trầm xuống như tự nói với bản thân: “David không còn mẹ, bố nó làm việc ở nước ngoài nên thỉnh thoảng mới ghé thăm con, nó thiếu tình thương… Năm nay là năm học cuối, không ai bảo lãnh, nó nguy mất…”. Sáng hôm sau, khi tôi thức dậy ông đã đi rồi. Mẹ bảo: “Bố đến đồn cảnh sát”.

Năm năm sau cha bị tai nạn giao thông, ông ra đi không một lời trăn trối. Trong đám tang của ông có một người thanh niên lạ mặc bộ vest đen lịch sự. Anh nói lời chia buồn và tự giới thiệu với mẹ: “Em là David, học trò cũ của thầy George, em vừa từ New York bay về”. Tôi còn được biết David tốt nghiệp MIT hạng ưu và được tuyển dụng vào một công ty viễn thông lớn.

Năm 16 tuổi tôi học nội trú xa nhà. Mẹ đã đi bước nữa, dù bà rất thương yêu và chu tất cho tôi nhưng giữa tôi và mẹ vẫn có một khoảng cách. Ở trường cô giáo dạy toán Annie là người tôi yêu mến nhất, đằng sau những dãy số khô khan được cô viết bằng phấn trắng trên bảng là một tấm lòng rộng mở, cô dành cho tôi nhiều tình cảm tốt đẹp.

Tuổi sắp trưởng thành đôi khi thật ngông dại. Vì a dua và muốn chứng tỏ bản thân nên tôi tập tành hút hít. Một lần cùng hai đứa bạn trốn khỏi trường và chui vào một khách sạn rẻ tiền, chúng tôi bị cảnh sát bắt giữ khi đang phê thuốc.

Ngay tối hôm ấy các bạn được cha mẹ bảo lãnh. Tôi không muốn gọi điện cho mẹ, bà còn có một gia đình để lo. Chợt nghĩ đến chuyện của David ngày trước, lòng xốn xang khó tả, tôi ước bố vẫn sống ở trên đời. Ngày mai khi ánh bình minh tỏa sáng, ai sẽ đến đón tôi trở về? Nước mắt giàn giụa khi tôi nghĩ người ấy sẽ là cô Annie…

 
 

Mưa!!!

muakiniemMưa!Hoài niệm về một thời đã xa.Mình cô đơn quá,lạc lõng quá,cũng chẳng hiểu,vì sao hạnh phúc đến rồi đi cứ như là ảo ảnh.Mọi thứ đến với mình chỉ trong chốc lát rồi lại ra đi,niềm vui sướng chưa đủ để mỉm cười thì lại vụt mất.

Đọc thêm...

 

Nhớ quá!!!

canhdieuMấy ngày nay phố huyện mình mưa nhiều,ngồi bên khung cửa sổ ngắm mưa rơi,từng giọt mưa tí tách…tí tách…lòng cứ bâng khuâng hoài…
Có lẽ cái từ”NHỚ”tôi đã viết rất nhiều,nhiều đến nỗi không đếm được nữa rồi,mà cũng không biết nhớ gì nữa,nhớ vu vơ..
Nhìn đàn em tươm tất với bộ đồng phục mới khá dễ thương thầm mong mình cũng được mặc đến trường như tụi nó,hihiih

Đọc thêm...

 
 

Trang 1 trong tổng số 2

Joomla Templates and Joomla Extensions by JoomlaVision.Com
BVU-14

Đại học Tôn Đức Thắng

Banner_DHtonducthang_1

Hình ảnh hoạt động

Joomla Templates and Joomla Extensions by JoomlaVision.Com
image
image
image
image
image
image
image

Đại hội công đoàn và hội khuyến học năm học 2012-2013

Lễ kỷ niệm 30 năm ngày nhà giáo VN: 20-11-2012

Hội thi tìm hiểu sức khỏe sinh sản trường THPT Xuyên Mộc

Hội thao ngày 20-11 của GV cụm Xuyên Mộc

Hội thi Hoa Trạng Nguyên khối 12 năm học 2011-2012

Khối 12 năm học 2011-2012

Hội thi tiếng hát dân ca năm học 2011-2012

img
img
img
img
img
img
img

Liên kết

gddh gddh GDTHBannerTS2010
gddh
gdpt
hssv
BannerTS2010 dantrivietnamnet
tuoitre
thanhnien

Lượt truy cập

mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm nay297
mod_vvisit_counterHôm qua8333
mod_vvisit_counterTuần này18853
mod_vvisit_counterTuần trước49231
mod_vvisit_counterTháng này121017
mod_vvisit_counterTháng trước152718
mod_vvisit_counterTất cả8464330

We have: 105 guests online
Your IP: 3.94.196.192
 , 
Today: Tháng 6 19, 2019

Khuyến học

Tuyển sinh

Kế hoạc tuyển sinh 10 NĂM HỌC 2018-2019

Kế hoạc tuyển sinh 10 NĂM HỌC 2018-2019

Tuyển sinh 10 2017-2018 SỞ GD & ĐT BÀ...

Đọc thêm...
Joomla Templates and Joomla Extensions by JoomlaVision.Com

Tùy bút

Cựu học sinh

Hồi ức học trò

Hồi ức học trò

  HỒI ỨC THỜI HỌC TRÒ   Mình và bạn không phải là hai người bạn thân,...

Đọc thêm...
Joomla Templates and Joomla Extensions by JoomlaVision.Com